Dịch: Mộ Quân
Thấy có đến hai khúc bánh tét, mọi người kinh hãi há hốc cả mồm, đồng thanh hô một tiếng “Má ơi”
Cuối cùng lão Ngô là người đầu tiên cất lời “Cậu là bánh tét hả? Vậy người đằng kia là ai?”
Lão Ngô vừa nói vừa chỉ tay về phía cái xác chết đang quỳ trước đồng hồ.
Bánh tét nhìn theo ngón tay của lão Ngô, vừa thấy liền bị hù ngồi phịch xuống đất, dùng mông trượt về sau mấy thước tiện thể lau sàn nhà luôn.
“Tía má ơi ai...ai á? Răng mà tròng đồ y chang tui rứa?”
Hôm nay bánh tét mặc áo ba lỗ với quần đùi xanh dương, chân đi dép lào. Mà người quỳ trước đồng hồ kia cũng ăn mặc giống hệt, đến hoa văn trên quần áo cũng không có gì khác biệt.
Lão Ngô nhíu mày rút điện thoại ra báo cảnh sát.
Sau khi cảnh sát đến, họ mang người chết ra ngoài, bọn tôi mới thấy rõ mặt mũi người này. Không phải bánh tét thiệt!
Mặc dù ăn mặc giống hệt nhưng gương mặt của người này lại hoàn toàn khác.
Cảnh sát lấy khẩu cung của lão Lưu, người đầu tiên phát hiện xác chết, gã cũng là người rời bàn ngay sau bánh tét mấy phút.
Cảnh sát phong toả hiện trường, thẩm vấn toàn thể đội xe một vòng. Quần quần ròng rã suốt ba ngày trời mới thu thập xong thông tin, dọn dẹp và bỏ đi niêm phong.
Vẻn vẹn mấy ngày vụ án mạng này đã truyền đi khắp công ty. Bình thường quanh lão Ngô luôn có một bầy người bám đít, thế mà giờ đến bóng một con ruồi cũng không thấy. Đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212633/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.