Dịch: Mộ Quân
Thắng không ăn. Xe cứ thế phóng về đập nước. Càng chết nữa là vô lăng cũng thành đồ trang trí.
Từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây có thể nói là trải nghiệm kinh hoàng nhất của tôi.
Tôi vẫn đạp nghiến lên chân thắng, cố gắng xoay chuyển vô lăng nhưng tất cả đều vô ích. Cái xe cứ như tự có ý thức, vẫn giữ nguyên một hướng mà lao đi.
Bà con trên xe cũng phát hiện có điều không đúng. Một đứa con gái bắt đầu khóc lóc gào thét, chất giọng chanh chua bén nhọn không thua lúc giết heo.
Thực ra, ngay thời điểm tôi phát hiện phanh xe rồi vô lăng có vấn đề, tôi đã âm thầm tìm cách bỏ xe chạy lấy người.
Hôm nay trời khá nóng nên tôi đã hạ cửa sổ chỗ ghế tài xế. Chỉ cần tôi muốn, tôi hoàn toàn có thể nhảy ra ngoài thông qua cửa sổ trước khi cả xe lao xuống đập.
Nhưng suy nghĩ này chỉ xuất hiện vẻn vẹn mấy giây trong não tôi rồi biến mất.
Tuy tôi không thích giao tiếp nhưng nó không đại biểu tôi là thằng khốn nạn. Ngay thời khắc sống chết này, nếu tài xế bỏ chạy trước thì toàn xe chết chắc rồi.
Khi máy bay phải hạ cánh khẩn cấp thì cơ trưởng sẽ là người ngồi lại đến cuối cùng.
Khi đắm tàu thì người rời khỏi tàu sau cùng là thuyền trưởng.
Mặc dù tôi chỉ là một tài xế xe bus, tuổi nghề cũng ngắn ngủi, bị người khác coi thường, bị người khác mắng vô học. Nhưng lương tâm và trách nhiệm, hai cái này TÔI CÓ.
Đập nước Đường Oa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212631/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.