Dịch: Mộ Quân
Nghe Bạch Phàm nói một cách nghiêm túc, tôi hít vào một hơi khí lạnh. 5 phút trước tôi rõ ràng đã nhận điện thoại của Bạch Phàm mà, làm quái nào có chuyện nhớ lầm.
Không phải cô ấy, thì là ai gọi?
Trải qua quá nhiều chuyện rồi nên tôi vẫn có thể giữ được tâm lí bình tĩnh nhưng cặp giò của tôi lại không nghe lời, chúng cứ run lên bần bật.
Giờ tôi đã leo đến lầu 7, vị trí mới vi diệu làm sao, bò lên hay bò xuống thì cũng mất 6 lầu.
Huống hồ chưa cần biết tôi chạy được hay không, Bạch Phàm làm thế nào giờ, cô ấy còn đang ở trong phòng chờ tôi. Đách quan tâm ai gọi điện, tôi vẫn sẽ đi lên tiếp, tôi phải đi cứu người đẹp của tôi!
Với tình hình này tôi thừa biết đây là cái bẫy, nhưng tôi vẫn phải nhảy vào. Nói cho cùng, tôi không thể để Bạch Phàm chịu thương tổn.
Hạ quyết tâm xong khiến tôi càng có thêm can đảm trèo lên, lầu 8, lầu 9, lầu 10...
Ban nãy một hơi leo một leo 7 lầu, tim không nhảy loạn, hơi thở không gấp. Giờ thì cảm giác như hai chân đeo chì, mỗi bước mỗi bước nặng tựa ngàn cân.
Cuối cùng cũng đến, thấy số 13 trên tấm bảng đánh dấu số tầng mà tôi cảm thấy ngũ vị tạp trần. Cửa nhà Bạch Phàm chỉ khép phân nửa, hắt ra ánh đèn bên trong.
Tôi cẩn thận từng chút từng chút nghiêng đầu nhìn lén qua khe.
Còn chưa đợi tôi thấy rõ cái gì thì đột nhiên có một cánh tay từ trong cửa vươn ra bấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212630/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.