Dich: Mộ Quân
Thấy bà lão tôi giật mình đánh thót, tôi nhớ lão Đường nói ba người tài xế trước khi xảy ra chuyện đều gặp bà già này. Lão Đường là quỷ rồi đó, còn vị này thì sao đây?
Ngoại trừ nếp nhăn nhiều một cách bất thường ra thì bả cũng không khác mấy bà lão khác là bao. Nhưng vì bà ấy là người lên chuyến xe đêm đầu tiên của tôi, rồi ngay đêm đó nói tôi tự kỉ với cái ghế trống dọa tôi ba hồn bảy vía lên mây nên tôi cực kì có ấn tượng với bà lão này.
Bà già lưng còng ngó thấy tôi cứ đứng ngơ ngác ở cổng liền trợn trắng mắt rồi mắng lớn:
“Đần ra đó làm gì? Óc mi chưa khỏi nữa hả, có bịnh là phải đi trị nghe hôn!”
Tôi gượng gạo nặn ra một nụ cười, tự động lùi về sau một bước, nhẹ giọng hỏi:
“Bác gái này, kiếm tôi có việc gì thế?”
Bà lão thấy tôi lùi lại, vẻ mặt hiện lên sự mất hứng. Bà ta đi tới, nói một cách bất mãn:
“Mày không nhớ hả? Cái thằng lõi này còn mắc bệnh hay quên hả?”
Tôi bực rồi đó. Tại bả đâm thọt mà tôi nghi chú Sáu là quỷ. Tôi còn chưa tính sổ vụ đó. Giờ bả còn dám đến đây gây sự.
“Này bác, tôi khỏe hay không khỏe chưa cần nói, còn bác, mắt hình như vẫn mờ hả?”
Bà già cũng sồn sồn, cúi người nhặt khoai tây trong sọt lên.
Động tác của bả khá chậm, tôi khoanh tay đứng nhìn xem bà ta định làm gì. Tôi hoàn toàn không ngờ được là bả cầm củ khoai lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212629/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.