Dich: Mộ Quân
Tôi nghe thấy tiếng khoá cửa liền khẽ chửi một câu má nó. Tiếng khoá cửa bỗng nhiên dừng lại.
Sau đó là một sự im ắng tuyệt đối, tôi không nghe thấy tiếng bước chân của người đó, cũng chẳng nghe được bất cứ âm thanh nào khác. Sự im lặng giữa căn phòng trống rỗng tối đen nằm trên hành lang dài dằng dặc này dễ làm người ta liên tưởng đến sự chết chóc.
Ngay lúc này đây tôi cực kì hi vọng có âm thanh nào đó, dù là tiếng chốt cửa cũng tốt. Chứ cái kiểu im lìm như thế này khiến tôi phát run, đến thở mạnh cũng không dám.
Tôi cứ cảm thấy ở đâu đó có một đôi mắt đang nhìn tôi chằm chằm.
Đại khái khoảng 5-6 phút sau, tôi lại nghe thấy tiếng ổ khoá tách một cái và tiếng bước chân “lộp cộp lộp cộp” tiếp tục vang lên.
Tiếng giày da gõ lên sàn đó dần dần đến gần, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng mà tôi đang trốn trong góc. Tôi nín thở, không dám nhúc nhích, mồ hôi túa ra như tắm, ướt sũng tóc tai. Mặc dù tôi không phải ăn trộm, tôi có thể đường đường chính chính mà đi ra nhưng giác quan thứ 6 của tôi mách bảo rằng cái ngoài cửa kia không phải thứ gì tốt lành đâu, tốt nhất là đừng thò đầu ra.
Tôi nhớ lại mấy cảnh trong bộ phim ma hôm trước. Tên biến thái rất thích núp trong căn nhà hoang rình rập con mồi sau đó tàn nhẫn phanh thây.
Trời cao phù hộ. Người này không đứng lại quá lâu, hắn tiếp tục đi lên lầu. Lần này tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212628/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.