Dich: Mộ Quân
Thằng em họ chọc ra lời này tuy tôi biết có thể nó chỉ giỡn thôi nhưng tôi cũng thấy căng thẳng chết được
Tôi đã tiếp xúc với đại sư Lưu Vân Ba rồi, cảm thấy thầy ấy rất đáng tin, có lẽ cái hẹn hôm 15 âm tới đây chỉ là sự trùng hợp mà thôi.
Thằng bé thấy mặt tôi ra vẻ đăm chiêu liền cười to
"Ha ha! Không phải chứ ông anh! Em chỉ đùa tí mà anh sợ teo cả người. Có phải anh xem phim kinh dị nhiều quá rồi không đấy"
Tôi thả lỏng thân thể rồi đằng hắng một cái, nói một cách thiếu kiên nhẫn
"Bớt nói nhảm, lo mà ăn đồ ăn của mi đi"
Nó thấy tôi phát hỏa nên không dám chọc ghẹo tôi nữa. Ban đầu định ăn xong rồi qua kí túc xá của tôi ngồi một hồi nhưng do lúc ăn cơm có chút không vui, thằng bé cũng dỗi nên ai nấy tự về.
Tôi về công ty liền đi đến văn phòng của lão Ngô. Lúc trước do tôi đòi từ chức, lão Ngô cũng đồng ý tuyển tài xế khác, nhưng sau đại sư Lưu Vân Ba bảo tôi tiếp tục lái. Nên giờ dù có muốn hay không thì cũng phải gồng lên mà chạy thôi.
Không khéo lão Ngô lại không có ở đó. Ổng tuy chỉ là đội trưởng đội xe cỏn con nhưng ổng cũng kiêm nhiều chức vụ khác trong công ty, chả rảnh mà để ý đến bọn tôi.
Có thể nói ở chỗ này, lão Ngô chỉ dưới một người mà trên vạn người, lão nói một thì đố ai dám bảo hai.
Ra khỏi văn phòng rồi chẳng biết làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212627/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.