Cái nhìn của cụ Khâu hướng về phía chúng tôi khiến Thủy Liên hét lên kinh sợ.
Tôi thấy chúng tôi đã bị phát hiện nên vội vàng kéo Thủy Liên quay đầu bỏ chạy.
Hai chúng tôi chạy một mạch đến ngã tư, quay đầu lại không thấy ai đuổi theo mới dám dừng lại.
Thủy Liên thở hổn hển hỏi:
"Lý ca, mọi ngày gặp cụ Khâu thấy cụ ấy rất bình thường sao ban nãy nhìn cụ ấy đáng sợ thế không biết!"
Tôi bình tĩnh nói:
"Cụ ấy nửa đêm lại ngồi cắt người giấy, chắc chắn là không phải làm chuyện tốt rồi, anh đoán mấy người đàn ông mặc đồ trắng làm vườn cho cụ ấy có liên quan đến những người giấy mà cụ ấy cắt ra!"
Thủy Liên nghe vậy nhíu mày, vội hỏi:
“Theo như anh nói, vậy cô bé kia là do cụ ấy bắt đi sao?"
Tôi gật đầu, thở dài.
“Mặc dù không có chứng cứ nhưng anh đoán tám chín phần mười là vậy"
Thủy Liên không nói gì nhưng nhìn cặp mắt đỏ hoe của cô ấy dường như muốn khóc.
Vừa rồi trong lúc chúng tôi đang núp ở cửa sổ đã gây ra tiếng động, không biết cụ ấy có nhìn thấy mặt của chúng tôi không nữa, tôi sợ cụ ấy đuổi theo nên không tiếp tục nói chuyện với Thủy Liên nữa mà vội vàng đưa cô ấy về nhà trước.
Về đến nhà, lòng tôi cứ thấp thỏm không yên, nếu những người đàn ông mặc đồ trắng hàng ngày vẫn làm vườn cho cụ Khâu vào lúc nửa đêm là do cụ ấy biến ra từ những người giấy mà cụ ấy cắt, vậy khẳng định cụ ấy có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192537/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.