Tôi sợ hãi toát cả mồ hôi lạnh, những người đàn ông này thực sự rất kỳ lạ, họ không trò chuyện với nhau trong suốt quá trình làm việc, hơn nữa, cử động cơ thể của họ cũng vô cùng cứng nhắc.
Tôi đã gặp quá nhiều chuyện tà môn quỷ dị, do đó không muốn ôm rắc rối vào người cho nên sau khi quan sát họ một lúc tôi liền quay bước trở về nhà.
Về đến nhà lại xảy ra một chuyện khiến tôi khiếp sợ đó là cửa phòng phía tây đã bị gió thổi mở toang.
Tôi thở dài bất lực, tôi chỉ muốn sống bình yên, không có lòng hiếu kỳ lớn như vậy, gần đây tôi ở lại nơi này cũng cảm thấy khá thoải mái, không muốn gây rắc rối gì cả, lão Ngô cũng đã nói tuyệt đối không được bước vào phòng này, tôi còn không muốn nhìn huống hồ gì là bước vào trong đó.
Nghĩ vậy, tôi liền nhắm mắt lại bước nhanh đến đưa tay đóng mạnh cửa lại.
Có một câu nói như này "mắt không thấy, tâm không phiền". Do đó, sau khi đóng cửa lại tôi chỉ cảm thấy buồn ngủ nên leo lên giường và làm một giấc ngon lành tới sáng.
Cứ tưởng Thủy Liên không còn cái bớt trên mặt sẽ không đến tìm tôi sớm, không ngờ cô ấy lại đến sớm hơn thường lệ, cô ấy còn ngăn không cho tôi ra khỏi chăn nữa.
Không còn cái bớt trên mặt, Thủy Liên trông rất xinh, bản thân cô ấy cũng toát lên một vẻ rất tự tin, nụ cười cũng tươi hơn nhiều.
Thủy Liên mang bữa sáng đến cho tôi, sau khi xuống khỏi giường, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192536/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.