Nhìn thấy cụ Khâu, tôi giật mình hoảng hốt, cô bé đi đâu rồi?
Tôi chưa kịp lao vào thì cụ Khâu đã kéo tôi vào trong, tôi muốn thoát ra và hét lên, cụ ấy liền cười và đưa ngón tay lên miệng ra hiệu cho tôi im lặng.
Bắt tôi im lặng sao?
Lửa giận trong lòng tôi đang bốc lên ngùn ngụt, cụ Khâu nhỏ giọng nói:
"Bên ngoài có kẻ đang nghe lén, mi nói nhỏ một chút đi"
Cụ Khâu nói vậy làm tôi có chút mơ hồ, có người đang nghe lén mà nghe lén cái gì cơ chứ?
Cụ Khâu thấy tôi ngơ ngác không hiểu liền nói tiếp:
"Tên nhóc nhà ngươi quả thật có một tấm lòng hành hiệp trượng nghĩa, chỉ có điều không phân định được rõ ràng đâu là thiện đâu là ác mà thôi."
Tôi giật mạnh tay thoát khỏi cụ Khâu, nói:
"Rõ ràng lúc nãy tôi thấy bà đã cùng đi ra ngoài với bác Chu rồi, tại sao giờ bà lại ở đây chứ?"
Cụ Khâu cười cười nói:
"Đó chỉ là một trong những người giấy của ta thôi, ta ở lại đây chính là chờ mi đó nhóc"
"Chờ tôi?"
Tôi nghe vậy sửng sốt một lúc rồi tức giận hỏi:
"Cô bé đang ở đâu? Bà đem giấu nó ở chỗ nào rồi?"
Cụ Khâu lắc đầu mỉm cười.
"Ta không có giấu nó, không biết nó trốn đi chơi ở đâu nữa, ta tìm mi là vì chuyện khác"
"Không giấu bé ấy ư? Chính bà đã nói cho Thủy Liên rằng muốn chữa lành cái bớt kia thì phải lên núi tìm bé nhân sâm, cái bớt của Thủy Liên vừa được chữa lành thì cô bé cũng đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192538/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.