Dịch: Mộ Quân
Nhìn con dòi này, tôi run bắn muốn phi ngay xuống xe mà không cần mở cửa.
Bác tài thấy tôi hốt hoảng gào to muốn dừng xe liền vội vàng đạp thắng ngừng lại bên đường.
Tôi ném ngay con dòi ra khỏi xe, bác tài thấy thứ tôi vừa ném đi, ông ta cũng cau mày.
"Chú em phát hiện con dòi này trong xe hả?"
Tôi không trả lời, chỉ chạy ào qua một bên, dùng tay móc họng nôn mửa một cách điên cuồng.
Nôn suốt mấy phút, phun ra cả mật xanh mật vàng mới không thấy sợi mỳ nào nữa.
Tà môn!!
Bác tài lo lắng đứng bên cạnh nhìn, nhỏ giọng hỏi tôi:
"Chú em sao rồi, chỉ là một con dòi thôi mà, làm gì mà ói kinh thế? Cũng đâu phải chú ăn đâu."
Nghe xong câu này, dạ dày tôi lại xoắn vặn cuộn trào nước chua.
Về đến kí túc xá, cu Sáu đang ngủ ngon lành. Tôi mệt mỏi thả người xuống giường, nghĩ lại về con dòi và tô mỳ.
"Thực sự là từ trong miệng mình phun ra sao?"
Hay có khi là dính lên người lúc mình lăn lộn ở thôn Đường Oa Tử nhỉ!
Tôi rã rời thiếp đi đến tận sáng vẫn chưa tỉnh dậy.
Hôm qua tôi nhắc đến Quan Quân xong phủi đít đi, lão Ngô cứ nhẩp nhổm không yên. Mới sáng sớm ông ta đã đùng đùng lao đến kí túc xá tìm tôi.
Tôi rề rà đánh răng rửa mặt các kiểu, kéo luôn tới trưa rồi lượn ra ngoài ăn uống xong xuôi mới đi gặp lão Ngô.
Ông ta gấp đến độ hận không thể phanh thây mổ bụng tôi để moi bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192495/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.