Dịch: Mộ Quân
Thang Nghiêu xuất hiện bất thình lình doạ tôi nhảy dựng, nên biết bây giờ là hai giờ sáng đấy!
Không những thế cô ta còn mặc một bộ váy dài màu máu đỏ tươi!
Tôi nhíu mày, lên tiếng một cách lạnh lùng:
“Không trùng hợp. Nửa đêm hai giờ sáng cũng phù hợp giờ ra cửa của quỷ.”
Thang Nghiêu bật cười.
“Anh đúng là thú vị. Vì sao anh nói cứ như thể em chết rồi vậy. Rõ ràng anh đã cứu em mà.”
Cu Sáu đứng bên cạnh không hiểu gì hết cũng nhe răng cười phụ hoạ:
“Người đẹp có nhớ lộn hông, tui mới là người cứu em mà, không phải anh này!”
Tôi không muốn dây dưa với cô ta. “Thiên thời địa lợi nhân hoà" cô ta gom đủ cả, còn gì cần phải nói nữa sao! Nửa đêm canh ba, địa phương quỷ dị, trang phục doạ người!
Tôi lôi tay cu Sáu ấn đầu nó vô chiếc xe taxi vừa tới, rồi chuẩn bị khom người chui vào thì nghe Thang Nghiêu từ đàng sau nói với theo một câu:
“Mỳ ăn ngon hen!”
Trên đường, cu Sáu cứ luôn miệng thay Thang Nghiêu phân bua, bảo người chết dưới chân đồng hồ quỷ không phải cô ta đâu. Tôi đến váng cả đầu với khúc bánh tét vừa đần vừa lắm mồm này.
Cô ả rốt cuộc chết thật hay chưa, tôi không có hứng thú phỏng đoán làm gì. Giờ tôi chỉ quan tâm một việc, đó là tìm cho ra ông thầy họ Hà kia.
............................
Sáng hôm sau, lão Ngô lại tới đập cửa ký túc xá.
Thấy tôi ra mở cửa, ông ta ra vẻ thần bí hỏi tôi:
“Chú em, chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192496/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.