Máy bay chậm rãi hạ cánh xuống sân bay thành phố C – Trung Quốc.
Đây là lần đầu tiên sau 5 năm ở Anh, Lạc Thành chân chính không hề có bức bách mà trở về Trung Quốc.
Không vì công việc, không vì mệnh lệnh, không có bất kỳ mục đích cùng toan tính gì.
Năm năm quả thực là dài, thậm chí khiến cho anh không còn rõ ràng lắm bản thân mình đã là bao nhiêu tuổi. Lạc Thành tựa vào ghế sau chiếc Bugatti, ánh mắt mang theo một tia lãnh liệt nhìn bao quát phía sau, ở đôi mắt kính trong suốt của anh ngưng tụ thành một luồng sáng chói mắt, tao nhã thản nhiên miết miết môi, nghe được điện thọai di động mang bên mình có một tiếng “Đing” vang lên, là tiếng tin nhắn đến.
Một tin nhắn mới báo có mail gửi về.
Trước khi trở lại Trung Quốc anh đã đem tất cả mọi công việc bàn giao rõ ràng, ở đó làm việc gần 10 năm, tất cả ở đó Lạc Thành so với ai khác đều thông thạo thành thục hơn, Vinson là công tước, thế lực cùng địa vị đã rất cường đại, muốn loại người như thế nào đều chả được? Vậy nên anh nên công thành lui quân về phía sau, trước khi đi hẳn là anh nên chào hỏi Vinson cùng Lâm Hi Hi một chuyến, nhưng là khi đó bọn họ đang ở Hà Lan.
Cũng may, vẫn còn nhiều cơ hội khác đi Anh.
Ngón tay thon dài theo tói quen miết miết mi tâm, đột nhiên Lạc Thành nhớ tới lý do mình đột nhiên quay về Trung Quốc, càng nghĩ càng cảm thấy quỷ quái. Anh đem laptop
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527917/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.