Một thân lãnh liệt, Lạc Thành chậm rãi đi đến trước mặt cô, biểu tình trên mặt cuối cùng cũng thư thái đi một chút.
“Đây là đối tượng xem mắt của cô?” Ánh mắt hắn bao trùm cô gái trước mặt, tiếng nói mát lạnh có chút băng lãnh, cũng có một chút khiêu khích nói không lên lời.
Lam Đóa hậm hực, biện minh nói: “Đúng là một người trong số đó, có vẻ không thể dựa vào a, nhưng mà so với người khác vẫn còn hơn nhiều lắm?”
Lạc Thành gật gật đầu, nghe hiểu ý tứ của cô, “Nói cách khác, không chỉ có một người.”
Lam Đóa nghe được dè dặt nhìn hắn, dè dặt suy nghĩ, thế nào lại có cảm giác như mình là dâm phụ bị bắt gian tại giường chứ, nhưng mà thực sụ không phải mà. Người đàn ông này từ nước Anh xa xôi trở về, đặc biệt đến nhà cô ở đây để tiến hành tuyển chọn cho cô sao? Hơn nữa chuyện cô phải đi xem mắt vốn anh đã sớm biết rồi còn gì, có gì đâu mà khủng bố vậy chứ?
“Tôi đói bụng....” Lam Đóa quay về bàn ăn, cầm lấy một cái bánh mỳ nhét vào miệng, ánh mắt trong veo như nước liếc mắt nhìn anh một cái, hàm hồ nói >_
Ngồi ở trên chiếc bàn nhỏ bằng thủy tinh ở phòng khách nhìn thấy tiểu nữ nhân kia, tóc dài xõa tung trên mặt áo choàng, một chiếc váy dài màu vàng nhạt mặc trên người, có một loại hấp dẫn khiến người ta chìm đắm, Lạc Thành đi qua, xanh tại một bên cạnh bàn cô ngồi, mắt kính trong suốt, hai mắt anh tản ra tầng sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-thuc-dang-so/1527918/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.