Sân bay.
-Hai người đi sớm vậy à?- An Nhiên vừa nắm tay Quyên San vừa hỏi.
-Ừ, anh ấy có một buổi trình diễn ở New York, bây giờ phải sang đó.
-Vậy cậu ở lại cũng được mà.- An Nhiên nói.
-Tớ cũng nói vậy nhưng anh ấy không chịu.
-Anh không yên tâm về em.- Duy Khang nói.
-Còn có ba mẹ mà.
-Ba mẹ có thể quản được em sao?
Quyên San bĩu môi không nói gì cả, chỉ cúi đầu lắc lắc cánh tay An Nhiên.
-Tính trạng sức khỏe của cậu ấy đi lại như vậy được chứ?
-Ừ, anh đã hỏi bác sĩ rồi, nhân dịp này đi lại hít thở không khí hay ngắm cảnh cũng tốt.
-Anh lo làm việc, làm gì mà để ý đến em.- Quyên San nói nhỏ.
-Anh sẽ không bỏ rơi em đâu.- Duy Khang kéo Quyên San vào lòng, sủng nịnh nói.
-Ai bỏ rơi ai, em bỏ rơi anh thì có.- Quyên San không chịu thua.
-Được, là em bỏ rơi anh.- Duy Khang gật đầu.
_Hai người đi vội thế này, thật sự làm em buồn lắm đấy.
-Nếu có dịp thì sang đó chơi, tiện thể tham gia buổi trình diễn sản phẩm của anh luôn.- Duy Khang đưa ra lời mời.
-Khi nào thì buổi trình diễn diễn ra?
-Khoảng hơn 2 tháng nữa.
-Để em xem lúc đó như thế nào, nhưng mà anh cũng nên chuẩn bị đi, em thật rất muốn được đến đó một lần.
-Muốn thì hãy đi, đừng chần chừ, e ngại, đến khi không còn cơ hội sẽ cảm thấy hối tiếc.- Duy Khang nói.
-Vâng ạ.- Cô mỉm cười.- Cậu nhớ chăm sóc tốt cho bản thân, còn chăm sóc cả đứa nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549620/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.