Tan làm, An Nhiên định đi đến trạm xe bus gần đó thì bị một chiếc xe chắn đường.
Hơn nữa, chiếc xe này còn rất quen thuộc. Chiếc Mercedes màu đen.
Cửa kính xe dần hạ xuống, để lộ gương mặt của Thanh Khanh đang ngước đầu nhìn cô.
-Anh đang làm gì thế?- Cô cố nén bực dọc vì bị nhiều người chú ý.
-Anh muốn mời em đi ăn cơm, không biết có được không?
-Anh mời tôi? Anh mời như vậy sao?- An Nhiên ám chỉ chiếc xe.
-Không còn cách nào khác, nếu không như vậy thì em cũng sẽ không đồng ý.
-Tôi đương nhiên không đồng ý.- Cô đáp lại.
-Vậy nên anh phải làm như vậy thôi.- Thanh Khanh nhún vai.
-Anh….- Sao bây giờ cậu lại trở nên mặt dày như vậy.
Thanh Khanh thấy vậy thì vội xuống xe, rất lịch thiệp mở cửa xe cho cô, mặc kệ cô có trợn tròn mắt trừng cậu như thế nào, nụ cười trên mặt vẫn chẳng hề thay đổi.
Người xung quanh túm tụm lại ngày càng nhiều, An Nhiên bất đắc dĩ phải ngồi vào trong xe, gương mặt không có nửa điểm hài lòng.
Bước đầu thành công, Thanh Khanh âm thầm vui vẻ, bước lên xe lái đi khỏi công ty.
Chiếc xe vừa rời khỏi, trong công ty cũng xuất hiện một bóng người. Người đó nhìn chiếc xe khuất hẳn mới ròi mắt, hình như còn có tiếng thở dài.
-Anh muốn đưa tôi đi đâu?- An Nhiên hỏi.
-Đương nhiên là đưa em đi ăn.
-Vậy anh đang đi theo hướng nào đây?
Cô đương nhiên còn nhớ được hướng này là hướng về căn biệt thự cũ trước kia mà hia người đã từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549618/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.