-Chị.
An Minh thò đầu vào phòng cô.
-Vào đi.- Cô mỉm cười, xoay người bảo cậu.
-Dạo này chị có chuyện gì à?- An Minh dè dặt hỏi.
-Không có, tại sao em lại hỏi như vậy?
-Em thấy dạo này chị rất lạ, thỉnh thoảng lại ngồi thừ người ra, ban đêm cũng hay ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
-Không có gì đâu, tại chị suy nghĩ về công việc thôi.- Cô vỗ đầu An Minh.
-Chị đừng gấu em, dạo này em cũng hay thấy tổng giám đốc bên công ty đối tác cũng rất hay đến công ty, nhiều khi tan làm, em thấy hình như anh ta nhìn chị, chị quen với anh ta f?
-Làm gì có chuyện đó, chắc em nhầm rồi, anh ta đến thì để bàn chuyền với anh Minh Lâm thôi, liên quan gì đến chị?
-Thật không liên quan?
-Thật sự.- Cô gật đầu, sau đó đánh mạnh vào đầu An Minh.- Nè nhóc con, em bây giờ là chất vấn chị đấy à?
-Đau đấy chị.- Cậu ôm lấy đầu.- Em chỉ là quan tâm chị thôi mà.
-Con nít biết gì mà nói.
-Em đã 23 rồi, không còn con nít nữa đâu.- Cậu ưỡn ngực.
-Có gì đâu mà ưỡn, thân hình gầy còm mà học đòi người khác ưỡn ngực.- Cô không khách khí vỗ vào ngực cậu.
-Kìa chị, có ai như chị suốt ngày chê em như vậy không chứ?
-Em cứ chăm chỉ mỗi ngày tập thể dục đi rồi chị sẽ không chê em nữa, phải có vốn liếng để người ta khen chứ?
An Minh nhăn nhó, bĩu môi, uất ức nhìn cô không nói gì. Sáng nào An Minh cũng ngủ nướng, mỗi khi muốn kéo cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549617/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.