Thời gian hôn lễ sắp diễn ra,bên ngoài đã có người vào gọi.
-Đến lúc rồi,chúng ta ra ngoài thôi.- An Nhiên cẩn thận dìu Quyên San đi.
Hôm nay Quyên San thật sự rất xinh đẹp, chiếc vảy trắng tinh ôm lấy người cô, đồng thời khéo léo che đi bụng Quyên San, tôn lên dáng người cao cao lại đầy đặn.
An Nhiên nắm lấy tay Quyên San, chợt nhận ra tay cô ấy lạnh, lịa có chút run rẩy.
-Cậu lo lắng à?- An Nhiên muốn cười nhưng cố nhìn lại.
-Hình… hình như vậy.
-Sao lúc nãy cậu bảo không sao mà?
-Tớ cũng đâu có biết được, tự nhiên tim tớ đập thình thịch, cả người bồn chồn mà.- Quyên San mếu máo.
-Không sao.- Cô an ủi.- Còn có tớ ở bên cạnh đây mà, cậu không cần lo, chỉ cần bước vào lễ đường và trả lời câu hỏi là được rồi.
Tuy đã an ủi Quyên San nhưng An Nhiên biết cô bạn vẫn rất lo lắng, bàn tay Quyên San nắm chặt tay cô, hơn nữa còn rất dùng sức. An Nhiên thầm than trong lòng, không khéo lát nữa tay sẽ thâm tím cho xem.
Cánh cửa lễ đường mở ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này. Trong phút chốc, lực đạo của Quyên San lại càng mạnh thêm, AN Nhiên hơi nhíu mày nhưng không biểu lộ gì nhiều.
Cô thấy bố Quyên San lại gần, trong lòng không khỏi mừng rỡ.
Lúc này, An Nhiên mới chú ý đên lễ đường.
Lễ đường được trang trí theo phong cách cổ tích. An Nhiên biết,đó vốn là ước mơ của Quyên San từ thuở nhỏ. Xem ra, Duy Khang thực sự rất dụng tâm, cố gắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549616/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.