Cậu ngay lập tức quay đầu lại.
Gương mặt cậu mong nhớ bao nhiêu ngày qua đang đứng trước mặt cậu. Thanh Khanh không suy nghĩ gì nhiều, ngay lập tức ôm lấy cô vào lóng.
-Gia Gia, anh đã trở về rồi, xin lỗi đã để em chịu uất ức.
Bông nhiên một múi hương lạ lẫm thoang thoảng quanh chóp mũi, cậu hơi khựng lại, đẩy cô ra.
-Thanh Khanh, anh sao vậy?
-Em… dùng nước hoa?
Gia Gia ngửi qua một chút quần áo.
-Vâng, là loại nước hoa em mói mua, anh không thích ạ?- Cô mỉm cười dịu dàng, cô biết, cậu luôn thích nụ cười này của cô ta.
-Gia Gia?- Cậu không tin, hơi ngờ ngợ nhận ra điều không đúng.
-Vâng là em.
-Em là Gia Gia, Trần Gia Gia.
Gia Gia hơi ngưng lại một chút, sau đó nhoẻn miệng cười với cậu.
-Em biết anh vẫn luôn nhớ em, em rất vui, rất rất vui.
Ánh mắt cô ta rưng rưng, bộ dáng vô cùng xinh đẹp khiến cho Thanh Khanh cảm thấy trong lòng dâng lên một niềm thương cảm sâu sắc.
-Đừng như thế, tại sao phải khóc?
-Em không khóc- Cô ta lắc lắc đầu, mái tóc nâu xoăn nhẹ theo đó đung đưa.- Là em rất vui thôi.
-Anh biết rồi,chúng ta nhanh vào nhà thôi.
Thanh Khanh một tay cầm vali, một tay nắm lấy bàn tay Gia Gia đưa vào trong nhà.
Thế nhưng dường như xúc cảm khi nắm lấy bàn tay ấy hình như chẳng còn như trước, chỉ có điều đến giờ cậu vẫn chưa nhận ra.
Gia Gia vừa vào trong nhà liền nhìn quanh một vòng.
-Hình như có chút thay đổi thì phải?- Cô liếc mắt về phía
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549570/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.