Vừa bước ra khỏi tấm cửa kính, Thanh Khanh đã thấy bố mình đứng ở hàng chắn bên ngoài.
-Chào tổng giám đốc.- Những nhân viên phía sau cúi đầu chào.
-Mọi người đã vất vả rồi.- Ông mỉm cười.
-Bố.- Thanh Khanh cũng khiêm nhường cúi đầu nói.
-Con đã làm tốt lắm.- Ông vỗ vai cậu tán thưởng.
-Cũng là nhờ có mọi người cùng giúp sức.
-Đúng vậy, mọi người đều đã có công, tối nay tôi sẽ đãi mọi người bữa tối.
-Cảm ơn tổng giám đốc.- Nhân viên vui vẻ cảm ơn.
-Mọi người về nhà nghỉ ngơi đi, tối gặp lại.- Thanh Khanh quay người nói với nhân viên.
-Vâng ạ, chào tổng giám đốc, chào giám đốc.
Mọi người lục tục lấy hành lí ra về, chẳng mấy chốc chỉ còn lại hai cha con Thanh Khanh đứng giữa sân bay rộng lớn.
-Chúng ta cũng về thôi.- Ông khoác tay lên vai Thanh Khanh.
-Con có thể tự về được.
Cậu bước nhanh về phía trước, kéo theo hành lí. Cánh tay ông đang khoác trên vai cậu bỗng nhiên bị hẫng giữa không trung.
-Con vừa đi máy bay, không nên tự mình lái xe.
-Con có thể gọi taxi.
-Con cứ không chịu về nhà như vậy sao?
-Tại sao con phải về đó?- Cậu quay người nhìn ông, cái nơi không có gì ấm áp đó, vì sao cậu phải quay về?
-Vậy con muốn trở lại căn nhà đó?
-Ít nhất ở đó cũng có thể coi là nhà.
-Nhà? Bây giờ chẳng khác gì nhà hoang thì có.
-Bố nói thế là sao?- Cậu nhíu mày nhìn ông.
-Ta khuyên con đừng nên dính líu gì với con bé đó nữa, chẳng có gì tốt đẹp cả.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549569/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.