Phương Mai nhìn chằm chằm người trước mặt, không phải chỉ mới có hai tháng thôi sao, sao lại có vẻ xa cách đến thế.
-Gia Ngọc à?- Phương Mai khẽ gọi.
-Gọi tôi là Gia Gia.- Cô ta quắc mắt về phía Phương Mai.
Đó không phải là tên chỉ có giám đốc mới được gọi sao? Cô cũng được gọi như thế sao?
-À, Gia Gia, em có chỗ nào không khỏe không?- Phương Mai quan tâm hỏi.
-Không sao, tôi vẫn bình thường.- Cô ta duy trì vẻ lãnh đạm xa cách.
-Sao chị thấy...?
-Ý chị là sao?- Cô ngước mắt nhìn Phương Mai.
-À, trông em có vẻ xinh đẹp hơn trước nhiều.- Phương Mai cười cười.
-Tôi tự biết tôi xinh đẹp.- Gia Gia nhếch môi, vẻ mặt tràn đầy tự tin, đắc thắng.
Phương Mai không thể nói gì hơn,chỉ có hai tháng mà sao tính cách đã trở nên kì lạ như thế, không hề có vẻ đáng yêu, xấu hổ như trước nữa, trông cứ như người lạ vậy.
Phương Mai thấy thế cũng chẳng muốn nói gì thêm, im lặng lo cho công việc của mình.
Trong phòng làm việc, Thanh Khanh ngồi đăm chiêu suy ngẫm, ánh mắt lại dán lên chậu cây xương rồng nhỏ để trên bàn.
Không nhắc đến cô không có nghĩa cậu không quan tâm đến cô, không nhớ đến cô, không nghĩ về cô. Đến giờ cậu vẫn không biết được cô đã đi đâu, sao bỗng nhiên lại như bốc hơi khỏi cuộc sống của cậu như thế?
“Cốc… cốc… cốc...”
-Mời vào.
Cánh cửa vừa mở ra, cậu đã ngửi thấy mùi hương cà phê thơm ngào ngạt. Lúc trước cậu yêu thích cà phê cũng là do tay nghề pha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549571/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.