Tiếng điện thoại vang vọng khắp phòng.
Thanh Khanh vẫn đứng bên cửa sổ, trên tay cầm tách cà phê, mùi thơm lan tỏa khắp cả phòng. Vẫn là uống cà phê làm cho cậu cảm thấy tỉnh táo.
Tiếng chuông vâng lên dai dẳng một lúc rồi tắt.
Hừ, bây giờ gọi điện cho cậu. Để làm gì? Lại nói những điều vo nghĩa mà thôi, cậu không muốn nghe.
Tay cậu lại siết chặt tách cà phê, không hiểu sao mỗi lần nghĩ đến Gia Ngọc, cậu lại vừa giận vừa nhớ, cảm xúc đan xen này khiến cậu có chút không thể kiểm soát.
Lại một hồi chuông điên thoại vang lên. Không thể làm ngơ với mức độ bền bỉ này của cô, cậu đặt tách cà phê trên tay, nghe máy.
-Alo?- Giọng vô cùng xa cách.
-Anh… đang bận ạ?- Cô dè dặt hỏi.
Đã gọi nhiều như vậy rồi, còn lo sợ làm phiền người khác? Trong lòng cậu khẽ tự giễu.
-Có chuyện gì sao?
-Em… em muốn hỏi một chút chuyện.- Cô lấy hết dũng khí nói với cậu.
Hỏi? Cậu vẫn còn chưa hỏi cô mà cô đã có chuyện hỏi cậu rồi ư?
-Hỏi gì?- Cậu vẫn duy trì giọng nói lạnh ùng, xa cách.
-Anh…- Cô cắn môi.- Tại sao anh lại gọi em là Gia Gia?
-Em không thích? Lúc trước ngày nào mà anh chẳng gọi em như vậy?- Cậu cười lạnh.
Bên kia đầu dây, Gia Ngọc có chút hoảng hốt.
-Vậy… anh có thấy em bây giờ… tốt hơn trước kia?
-Tốt? Anh không thấy thế, vẫn là thích lúc trước hơn.- Cậu thầm nhủ, cô đừng tưởng cậu có thể tha thứ cho cô.
-Vậy… người anh thích là con người trước kia.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549565/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.