Hôm nay Gia Ngọc lại đứng lấp ló phía trước cổng tòa nhà công ty kia, mặc dù đã cố gắng che dấu gương mặt nhưng cô vẫn lo sợ có người thấy cô.
Vừa thấy Gia Gia bước ra khỏi tòa nhà, cô cũng từ từ bước tới.
-Cô Gia Gia.- Gia Ngọc cất tiếng gọi trước.
Gia Gia sững lại một chút, quan sát cô.
-Tôi là Ngọc đây.
-Là cô sao? Sao cô lại ăn mặc như thế này?- Làm cho cô ta không thể nhận ra.
-Tôi sợ mọi người nhận nhầm.- Cô nói nhỏ.
-À, ra vậy.- Đương nhiên rồi, gương mặt giống nhau đến thế cơ mà.
-Chúng ta tìm chỗ nói chuyện được không?
-Bây giờ sao?- Gia Gia hơi nhíu mày.
-Cô bận à?- Gia Ngọc hỏi.
-À… không sao, chúng ta nói chuyện một chút cũng được.- Cô ta đồng ý.
-Vậy thì… chúng ta đến quán nước phía trước nhé.
-Không nên đâu.- Cô ta lắc đầu.
-Tại sao?
-Tôi không muốn đồng nghiệp nhìn thấy chúng ta.
Cũng đúng, chỗ này gần chỗ làm của cô ta, đương nhiên cũng sẽ có vài đồng nghiệp vô tình bắt gặp, Gia Ngọc cũng không muốn làm cho cô ta phải khó xử.
-Vậy…- Gia Ngọc cũng không rành lắm về chỗ này.
-Để tôi đưa cô đi.- Gia Gia hơi mỉm cười.
-Vậy cũng được, phiền cô rồi.
-Không sao, chúng ta giống nhau đến thế xem như cũng có duyên.
Đúng, có duyên, rất có duyên, thế nhưng không biết là duyên tốt hay là xấu đây.
Nhìn thấy cách Gia Gia chọn nơi để nói chuyện cũng có thể thấy cô ta là một người khá sành điệu và thời thượng. Đôi khi cô cảm thấy rất khó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549566/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.