Gia Ngọc nắm thật chặt tấm thẻ nhân viên trong tay, đứng tần ngần trước cửa ra vào mà mãi không chịu đi vào.
Cô không đi vào, cũng không dám đi vào. Không hiểu cô đang sợ điều gì, chỉ là nỗi bất an càng ngày càng lớn, nó bao trùm lấy cô, khiến cô không thể suy nghĩ được gì.
Từng người từng người rời khỏi đó, dòng người liên tục đi ra đi vào trước mặt cô, thế nhưng cô vẫn chưa thể thấy được người mình cần tìm.
Đến khi gần như chán nản, có một người nào đó vỗ vào vai cô.
-Cô gái, cô tìm ai sao?- Là tiếng của một cô gái trẻ.
Gia Ngọc giật mình đánh rơi tấm thẻ cầm trên tay. Cô gái kia thấy vậy thì ngồi xuống nhặt lên. Nhìn tấm thẻ, cô gái kia cất tiếng.
-Tôi còn không biết đã đánh rơi ở đâu…
Cái khoảnh khắc cô gái ấy ngước mặt lên đối diện với Gia Ngọc, cô có cảm giác thời gian như ngừng lại, trái tim có chút hốt hoảng.
-Cô…- Cô gái kia ngạc nhiên nhìn cô thật lâu, đôi mắt xinh đẹp trừng lớn dường như không thể tin được.
“Choang”.
-Giám đốc, anh có sao không?- Phương Mai giật mình nhìn những mảnh vỡ trên sàn nhà.
-Tôi không sao, chỉ là nhất thời lỡ tay thôi.- Không hiểu tại sao cậu bỗng nhiên lại cảm thấy bất an như vậy.
-Để tôi gọi người vào dọn dẹp.- Phương Mai khép lại tập tài liệu đang cầm trên tay.
-Ừ, phiền cô rồi.- Thanh Khanh gật đầu.-Không sao.- Phương Mai nở nụ cười.
Trong quán cà phê.
Gia Ngọc cùng cô gái kia ngồi đối diện với nhau. Hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549564/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.