Sau bữa tối, khi đã tiễn các vị khách về, bà dẫn cô đến một căn phòng nhỏ trong nhà.
-Đây là phòng của con gái cô lúc trước, cháu ở tạm vậy.
-Không sao đâu ạ, đã làm phiền cô nhiều như vậy rồi.
-Không sao, đây là việc nên làm, cháu cũng đã giúp cô cả buổi tối rồi còn gì.
-Cháu chỉ làm việc nên làm thôi mà, cô đừng khách sáo.
-Cô thấy cháu thật giống con gái cô.
-Cô cũng đừng buồn vì chuyện này nữa, cháu tin cô ấy cũng mong cô luôn vi vẻ sống.
-Ừ, cô biết rồi. Vậy cháu đi nghỉ đi.
-Vâng ạ, chúc cô ngủ ngon.
-Chúc cháu ngủ ngon, có gì không ổn thì cứ gọi cô nhé.
-Không sao đâu ạ, có phòng cho cháu đã là tốt lám rồi ạ.
-Vậy cô đi đây.
-Vâng ạ.
Gia Ngọc đóng cửa phòng lại, bắt đầu quan sát xung quanh.
Đây là một căn phòng nhỏ, nhỏ hơn phòng của cô ở nhà của Thanh Khanh nhiều nhưng lại đầy cảm giác thân thuộc.
Cô bỗng nhớ đến lần đầu đến nhà Thanh Khanh khi vừa về từ bệnh viện. Cảm giác không hề giống nhau, ở đây, cô mới có cảm giác như phòng của mình. Rất thoải mái.
Gia Ngọc đưa mắt nhìn quanh. Ở đây có rất ít hình chân dung nhưng lại có nhiều ảnh phong cảnh, xem ra cô gái này không thích chụp ảnh chân dung cho lắm.
Trên bàn còn có một số đồ linh tinh, nhìn qua thì giống như là đồ handmade, độ tinh xảo không cao nhưng nhìn qua thì rất đáng yêu, cũng đẹp mắt.
Trên bàn vẫn để một chút sách vở, Gia Ngọc bèn lật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549555/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.