Gia Ngọc rời giường khi mặt trời chỉ vừa ló dạng, nhìn ánh bình minh chỉ mới bừng lên nhè nhẹ bên ngoài cửa sổ, một cảm giác khoan khoái dâng lên trong lòng.
Nghe tiếng lách cách vang lên trong bếp, Gia Ngọc biết là người phụ nữ kia đã thức dậy, hẳn đang làm bữa sáng cho cả nhà, cô bèn ra khỏi phòng, đi về phía phòng bếp.
-Chào cô.- Cô lễ phép chào hỏi.
-Cháu dậy rồi đó à? Ngủ có ngon không?
-Cháu ngủ ngon lắm ạ, rất thoải mái.
-Thoải mái là tốt rồi, sao không ngủ thêm đi?
-Cháu dậy giờ này đã quen rồi ạ, không thể ngủ thêm được.
-Có thói quen dậy sớm là rất tốt, con gái cô cũng thường dậy giờ này để giúp cô nấu bữa sáng, sáng nào trong nhà cũng rộn ràng cả lên.
-Cô ấy thật chu đáo.
-Cô lại nhắc đến nó rồi, thật là…
-Không sao đâu ạ, trong lòng mọi người luôn có cô ấy, hẳn cô ấy cũng cảm thấy vui vẻ.
-Nó là một đứa trẻ lạc quan, lúc nào cũng cười.
-Lúc nào cũng có thể cười là một điều tốt ạ.- Giọng Gia Ngọc hơi trầm xuống.
-Cháu có chuyện gì sao?
-Không sao ạ.- Cô cười trừ.
-Nhìn cháu có rất nhiều tâm sự, có chuyện gì khó nghĩ sao?
-Chỉ là có một chút chuyện không như mình mong muốn.
-Cuộc đời mà, đâu có thể cứ theo ý mình được, phải có trắc trở, phải có thử thách thì mới có thể hoàn thiện bản thân được.
-Nếu cháu là một người có bản chất xấu xa thì phải làm sao đây hả cô?
-Nếu cháu đã tự thấy mình có mặt chưa tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549556/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.