-Chào chú.- Gia Ngọc cúi đầu chào lịch sự.
-Đây là…- Người đàn ông trung niên ngạc nhiên nhìn Gia Ngọc đang đứng sau vợ mình.
-À, đây là Gia Ngọc.- Bà giới thiệu.
-A, chị là người hôm trước đã giúp mẹ phải không?- Người thanh niên trẻ lên tiếng.
-Đúng vậy, là cô gái này.- Bà gật đầu.
-Nhưng sao chị ấy lại ở đây?
-À, mẹ gặp cô ấy ở ngoài ngõ thấy trời đã tối nên mời cô ấy ở lại chơi một ngày.
-Ra vậy- Người đàn ông gật gù.- Cảm ơn cô lần trước đã giúp vợ tôi.
-Có gì đâu ạ, cháu cũng đâu có làm gì đâu ạ.- Cô mỉm cười.
-Thôi để tôi vào bếp nấu vài món, lát nữa khách đến nữa.
-Để cháu giúp cô ạ.- Gia Ngọc đề nghị.
-Cô là khách mà, sao có thể làm phiền cô được.
-Không có gì đâu ạ, hôm nay là cháu đã làm phiền cô, đây là việc nên làm thôi.
-Nhưng…
-Không sao đâu ạ, một mình cô làm nhiều như vậy thì làm sao được, cháu cũng rảnh rỗi mà.- Cô cố gắng thuyết phục.
-Vậy thì làm phiền cháu rồi.- Bà mỉm cười hiền hậu.
Nhìn nụ cười của bà, Gia Ngọc bỗng cảm thấy lòng ấm áp hẳn lên, cảm giác thân thuộc lại ập tới khiến cô như muốn òa khóc, tựa như tìm được một chỗ dựa dẫm an toàn khi vấp ngã bên ngoài.
-Sao thế?- Cậu thanh niên thấy cô đứng ngây ngốc bèn hỏi.
-À… không sao, chúng ta đi thôi bác.
Gia Ngọc xách túi đồ ăn rồi theo sau bà đi vào trong bếp.
-Cô định làm món gì vậy ạ?
-À, cô định làm canh củ, cá hấp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549554/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.