Gia Ngọc ngồi im lặng đối diện với bố Thanh Khanh, từ lúc gọi đồ ăn đến bây giờ, cả hai vẫn im lặng như vậy. Cô cảm thấy rất ngột ngạt nhưng không biết phải mở lời như thế nào.
-Cô Trần này.- Ông cuối cùng cũng lên tiếng.
-Vâng, tổng giám đốc có gì cứ nói ạ.- Cô lí nhí.
-Tôi cũng không muốn nói nhiều, chuyện lúc trước…
Lúc ông đang nói thì người phục vụ bưng đồ ăn lên, đợi người phục vụ ấy đi xuống thì cô mới dè dặt lên tiếng.
-Chuyện lúc trước là chuyện gì ạ?- Cô thực sự không nhớ chuyện trước kia mà.
-Cô…- Ông không ngờ cô lại làm ra vẻ không biết chuyện gì như vậy.
-Cháu nói sai gì ạ?- Cô hốt hoảng.
-Cô giỏi lắm, ngay cả giả vờ cũng giống như vậy, giữa tôi và cô không cần thiết phải giả vờ như vậy.- Ông cười mỉa mai.
-Giả vờ? Cháu thực sự không hiểu tổng giám đốc đang nói gì ạ.
-Không ngờ chỉ mới không gặp một thời gian mà cô đã dễ dàng tiếp cận lại Thanh Khanh như vậy, tôi nên khen cô giỏi hay là nên trách cô không thực hiện đúng giao ước đây?
-Giao ước?
Nghe những lời này, cô càng lúc càng cảm thấy mơ hồ.
-Thế nào, đừng nói với tôi là cô không biết giao ước gì đấy nhé.- Ông hừ lạnh.
-Cháu… cháu thực sự không biết tổng giám đốc đang nói điều gì.- Cô hoàn toàn lâm vào trạng thái bối rối.
-Vậy thì tôi sẽ tốt bụng nhắc nhở cô một lát vậy…
Gia Ngọc ngước mặt nhìn ông. Trong khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt ấy, ông bỗng cảm thấy có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/the-than-lilynguyen/549553/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.