Bàn tay lạnh lẽo của hắn chạm vào đầu ngón tay ta, nhưng không dừng lại, mà trượt dọc theo cánh tay lên trên, cuối cùng dừng lại ở cổ, từ từ vuốt ve.
Ta khẽ run rẩy.
"Nàng đang sợ ta."
Tiêu Tịch Ngọc rũ mắt, ánh mắt u tối dọa người.
Không biết nghĩ đến điều gì, ngón tay hắn bỗng hơi dùng sức, khoảng cách giữa ta và hắn gần như bằng không.
"Đã đi đâu?" Hắn hỏi.
Lực đạo trên tay hắn mạnh hơn một chút, cảm giác khó chịu nơi cổ họng khiến ta không kìm được giơ tay nắm lấy cổ tay hắn.
Chuỗi phật châu va vào nhau lanh canh, tua rua chậm rãi xoay vòng giữa ta và hắn.
Ánh mắt hắn thoáng d.a.o động, buông lỏng tay ra.
"Kiều Kiều." Hắn thì thầm bên tai ta: "Trâm cài tóc đâu rồi?"
"Ngươi..." Ta khó khăn mở miệng, nhưng lại bị hành động của hắn cắt ngang.
Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta khẽ ngửi, hơi thở ẩm nóng khiến ta run lên bần bật.
"Nhốt nàng lại nhé."
"Có được không?"
Giọng hắn hơi run, mang theo sự vui sướng khó hiểu.
Ta cảm thấy sợ hãi.
Ta đưa tay đẩy n.g.ự.c hắn, nhưng không xê dịch được chút nào.
Hắn cười khẽ, nắm lấy tay ta, chạm vào chuỗi hạt trên cổ tay ta, nhẹ nhàng mân mê.
Viên ngọc đè lên phần thịt mềm nơi cổ tay ta, từ từ miết nhẹ.
"Biết sớm thế này, nhốt nàng lại, là chạy không thoát rồi."
Hắn lẩm bẩm, như đang nói cho ta nghe, lại như đang nói cho chính mình nghe.
Hơi thở hắn dần dồn dập, cơ thể dường như đang run rẩy vì sự sung sướng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-cuu-vot-thieu-nien-phan-dien/5214412/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.