Lúc này ta ngồi trước đài gương, trên bàn đặt cây trâm gỗ và chuỗi phật châu.
Ánh trăng rải xuống mặt bàn, chuỗi hạt tỏa ra thứ ánh sáng trắng ngần.
Ta hình như cũng có chút thích hắn.
Ta mím môi cười.
Hóa ra ta cũng bắt đầu mong chờ lần gặp mặt tiếp theo.
Ta tháo bỏ bộ trang sức tinh xảo trên đầu, dùng trâm gỗ b.úi một kiểu tóc đơn giản, tháo vòng ngọc thạch, quấn quấn vòng vòng, đeo chuỗi hạt bạch ngọc lên tay.
Ánh trăng đêm nay thật đẹp.
Ta muốn đi gặp hắn.
19.
Trong ngoài chùa Đại Chiêu trồng đầy hải đường và lê, có nhiều cành cây đã lặng lẽ vươn ra khỏi tường, âm thầm nở hoa.
Ta vừa đi đến cửa viện liêu phòng thì nghe thấy tiếng trò chuyện mơ hồ không rõ.
Bước chân ta khựng lại, nhìn vào trong viện, chỉ thấy bóng lưng thẳng tắp của thiếu niên cùng khuôn mặt ửng hồng của thiếu nữ.
Cả một thân bọn họ vương đầy hoa lê trắng xóa, có lẽ đã đứng đó rất lâu rồi.
Thiếu nữ b.úi tóc hai bên, ánh mắt trong veo dịu dàng.
Nàng ấy xách một chiếc đèn l.ồ.ng, yêu kiều ngắm nhìn thiếu niên trước mặt.
Ta chợt nhớ lại nội dung nguyên tác mà mình đã sớm không còn nhớ rõ lắm.
Nữ chính.
Nàng ấy là nữ chính của "Thiên Hạ".
Ta là ánh trăng sáng, nàng ấy là nốt chu sa.
Hóa ra cốt truyện mà ta vốn không có ý định tham gia, thực chất đã sớm lặng lẽ trải ra rồi.
Ta hơi ngẩn ngơ.
Đúng lúc gió núi ùa về, đ.á.n.h thức cành lê ngoài tường, hoa lê trắng muốt lả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-cuu-vot-thieu-nien-phan-dien/5214411/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.