“Lính tuần tra sắp đi ngang đây rồi, để người khác thấy chúng ta thế này sẽ rất nguy hiểm cho tướng quân đấy.”
“Thần nghĩ ngài nên quan tâm cho mạng sống của ngài trước hết chứ?”
“Sao chúng ta không tìm một nơi nào đó kín đáo hơn để nói chuyện nhỉ?”
“Ngài làm thần ngạc nhiên đấy Tiểu Vương gia. Không sợ thần giết người diệt khẩu?”
“Ta không thấy được sát khí nơi tướng quân. Trong mười tiếng đếm nữa thì lính canh sẽ thấy chúng ta.”
“Vậy thì làm phiền Tiểu Vương gia theo thần.”
Chương tướng quân tra kiếm vào bao. Một toán lính tuần tra đi ngang, cúi đầu chào hai người rồi bước tiếp. Theo lời hướng dẫn của Chương tướng quân, cậu đến khu dành cho quân đội. Phía sau, tướng quân vẫn sẵn sàng để có thể rút kiếm bất cứ lúc nào.
“Ta có thể ngồi được chứ?” – An Hải bình thản hỏi, cứ như thể đây là một chuyến viếng thăm bình thường của một thành viên trong hoàng tộc.
“Xin mời.”
Cậu ngồi xuống, tự rót cho mình một tách trà. Chương tướng quân ngồi đối diện cậu.
“Xin hỏi, từ đâu ngài biết được chuyện này?”
“Thế tướng quân biết chuyện này lâu chưa?”
“Thần nghĩ là thần hỏi ngài trước.”
“Ta thì nghĩ là địa vị của ta cao hơn tướng quân.”
Hai người nhìn nhau một lúc, rồi tướng quân thở dài. Đôi mắt của những thành viên trong hoàng tộc chẳng những đẹp mà còn rất có uy lực.
“Tất cả mọi chuyện là do thần làm.”
“Có cần phải thế không?”
“Tất cả mọi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-tu-tieu/2830029/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.