“Thiên… ca…”
“Sao vậy An Hải?”
“An Hải..An Hải…”
“Thôi nào, An Hải ngoan nhé, không được khóc.”
“Nhưng.. An Hải sợ…”
“Hoàng huynh ngồi ngay đây thôi mà, và cũng đã thắp đèn khắp phòng rồi.”
“Không chịu đâu, An Hải buồn ngủ lắm.” – An Hải bắt đầu khóc, níu chặt áo ta.
“Nè, hoàng huynh phải đọc cho xong quyển sách này trong hôm nay, An Hải đâu muốn hoàng huynh bị tể tướng cằn nhằn phải không nào?”
An Hải lắc đầu, nhưng tay vẫn không chịu buông. Ta ngập ngừng một chút rồi thở dài, để quyển sách lên bàn, một tay xoa đầu An Hải.
“Được rồi, nhưng sáng mai chúng ta phải dậy sớm để hoàng huynh đọc cho xong quyển sách đấy!”
“Vâng ạ.”
An Hải lau nước mắt, nhoẻn miệng cười. Bất giác ta cũng cười theo.
Phải, từ khi An Hải xuất hiện, mọi thứ xung quanh ta đã rơi ra khỏi cái trật tự thông thường. Lần đầu thấy nó trong tay mẫu hậu, ta đã nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ ưa nổi nó. Đứa trẻ nào khi thấy mẹ mình bị đứa nhóc khác “cướp” cũng thế thôi. Nhưng nó, thằng nhóc đã lấy bớt đi sự quan tâm của phụ hoàng và mẫu hậu, lại để dành cho ta nụ cười đầu tiên.
Không biết vì sao, nhưng hễ thức dậy mà không thấy ta là An Hải cứ khóc mãi. Mẫu hậu không còn cách nào khác, đành để nó ngủ chung phòng với ta. Những lúc ta phải học cũng cho người bế nó theo. Mẫu hậu cưng chìu nó quá rồi! Ban đầu quả thật thấy rất phiền, nhưng dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-tu-tieu/2830027/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.