Nhìn Lâm Xuân Đào ngồi xổm bên chậu sành ra sức kỳ cọ lòng bàn tay, Bùi Anh nói: “Cái đó kỳ không sạch ngay được đâu. Tối nay ta sẽ khâu cho nàng một đôi ‘thủ y’ (bao tay),ngày mai nàng đeo vào mà nhổ đậu. Nếu không bị dính nhựa thêm nữa, qua vài ngày màu xanh kia sẽ tự nhạt đi thôi.”
“Thủ y? Là cái bọc vào tay à?” Lâm Xuân Đào hỏi.
Bùi Anh khẽ gật đầu. Lâm Xuân Đào lập tức cười nói: “Để thiếp đi tìm vải.”
Lần trước may vỏ chăn vẫn còn thừa lại ít vải, có những mảnh còn nguyên vẹn nàng định giữ lại để sau này may quần áo, nhưng cũng có không ít vải vụn, may bao tay thì chẳng tốn là bao. Lâm Xuân Đào tìm được hai mảnh vải vụn tương đối lành lặn mang ra, Bùi Anh cũng vào nhà lấy kim chỉ.
Lâm Xuân Đào hỏi qua về kiểu dáng chàng định làm, mới biết là loại chỉ có ngón cái tách riêng, bốn ngón còn lại gộp chung. Kiểu này làm việc không thuận tiện, nàng cảm thấy ít nhất cũng phải tách ngón trỏ ra, như vậy cầm nắm đồ vật mới dễ dàng.
Bùi Anh hơi nhíu mày, rồi hỏi: “Nếu đã vậy, chi bằng tách riêng cả năm ngón ra chẳng phải tiện hơn sao?”
Lâm Xuân Đào gật đầu lia lịa: “Chắc chắn là tiện hơn nhiều rồi, nhưng khâu vá có phiền phức lắm không?”
Bùi Anh đáp: “Cũng không phiền lắm, chỉ là phải cắt lại vải thôi.”
Muốn may thành loại năm ngón tay tách biệt, Bùi Anh phải đi tìm mảnh vải khác, ướm theo kích cỡ bàn tay Lâm Xuân Đào mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5267412/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.