Bùi mẫu nghe vậy, khẽ đưa mắt nhìn Bùi Cảnh. Lần trước khi Bùi Anh trở về nhà, chút sóng ngầm giữa hai người bọn họ, ông bà không phải không nhận ra, chỉ là cảm thấy có thể thấu hiểu được.
Ông bà cho rằng, dù là Bùi Cảnh hay Bùi Anh đều cần thời gian để từ từ chấp nhận đối phương. Họ không thể vì Bùi Anh trở về mà lạnh nhạt với Bùi Cảnh, nhưng cũng không thể vì sự hiện diện của Bùi Cảnh mà bỏ rơi Bùi Anh. Nếu đã định không cần, họ đã chẳng nhọc công tìm kiếm hắn về.
Bùi Anh lúc nhỏ hoạt bát đáng yêu, là một đứa trẻ rất hay nói hay cười. Thế nhưng Bùi Anh được tìm thấy sau này, ngay cả việc mở miệng gọi một tiếng "cha", "mẹ" dường như cũng khiến hắn thấy khó khăn vô cùng.
Đứa nhỏ này đã thất lạc ngần ấy năm, chẳng biết ở bên ngoài đã phải chịu bao nhiêu cơ cực. Vậy mà khi hỏi đến, Bùi Anh cũng chỉ thản nhiên đáp một câu "mọi chuyện đã qua rồi". Hắn dường như đang oán trách họ.
Bùi mẫu đã nỗ lực tiến lại gần, nhưng sự im lặng và lạnh nhạt của Bùi Anh vẫn khiến bà đau lòng. Bà luôn tự nhủ phải chờ đợi, chờ ngày tháng dài lâu, khi cả nhà đã thân thuộc hơn thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Nhưng bà chưa đợi được đến ngày ấy, mà chỉ đợi được sự rời đi của Bùi Anh.
Chẳng bao lâu sau khi Bùi Anh bỏ đi, cả gia đình họ di cư xuống phía Nam đến Ích Châu. Bùi mẫu vốn ngỡ rằng đời này, trừ phi Bùi Anh tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5264783/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.