Đêm nay tại Bùi gia, Tần Tố Vân sau một ngày bận rộn ở t.ửu lầu cũng đã trở về. Bùi Cảnh vừa hay cũng từ thư phòng bước ra, phu thê hai người ngồi lại hàn huyên vài câu chuyện phiếm rồi cũng đi tắm rửa, nghỉ ngơi.
Vật kia mà Lâm Xuân Đào đưa cho, nàng đã cất ở cửa tiệm suốt một đêm, mãi đến tối nay mới mang về nhà.
Dẫu nói nàng là người xuyên không đến, đối với Bùi Cảnh chưa có tình cảm nồng đượm sâu sắc, nhưng diện mạo Bùi Cảnh thực sự rất tuấn tú, tính tình cũng không tệ, lại thêm chuyện "mây mưa" giữa hai người vô cùng hài hòa, nên nàng cũng không hề bài xích hắn.
Duy chỉ có việc sinh con là khiến nàng trăn trở. Nàng tạm thời chưa muốn mang thai, mà ở thời cổ đại này, việc tị tự (tránh thai) lại gặp nhiều khó khăn.
Giờ thì tốt rồi, có món đồ Lâm Xuân Đào đưa, nàng đã có thể yên tâm hơn nhiều.
Trong bóng đêm tĩnh mịch, nàng đưa vật ấy qua. Bùi Cảnh cứ ngỡ đó là "dương tràng" (ruột cừu) nên trực tiếp dùng ngay. Đeo vào rồi hắn mới cảm thấy có chút khác biệt, nhưng lúc ấy tâm trí đâu còn chỗ để nghiền ngẫm xem đó là thứ gì.
Đợi đến khi chuyện ấy kết thúc, phu thê hai người tắm táp xong trở lại giường, Bùi Cảnh mới mở lời hỏi Tần Tố Vân:
"Thứ ban nãy không phải là dương tràng sao?"
Nghe Bùi Cảnh hỏi, Tần Tố Vân đáp: "Công dụng thì cũng giống như dương tràng thôi."
Bùi Cảnh khẽ nhướng mày. Vật kia dù có hiệu quả tương tự dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5264782/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.