Sắc mặt Bùi Cảnh hơi khựng lại. Hắn nhìn Lâm Xuân Đào, không rõ câu nói vừa rồi là ý của nàng hay là ý của Bùi Anh. Nếu là ý của Bùi Anh, vậy có nghĩa là đại ca sẽ không quay trở về nhà.
Tần Tố Vân nhìn vẻ mặt thẫn thờ của Bùi Cảnh liền đoán ngay ra tâm tư của hắn, nàng cười nói: "Mọi người tuổi tác sàn sàn nhau, cứ gọi tên cho thân mật là được rồi."
Trong lúc hai người nói chuyện, Lâm Xuân Đào ngoái đầu nhìn vào trong nhà. Bên ngoài ánh nắng ch.ói chang, đột ngột nhìn vào nơi bóng râm khiến nàng thấy trong nhà có chút tối tăm, không nhìn rõ vẻ mặt của những người bên trong.
Nghĩ ngợi một chút, nàng cảm thấy mình cũng không cần quá lo lắng. Bùi Anh đưa ra quyết định gì cũng là tự do của chàng, chàng sẽ làm theo những suy nghĩ chân thật nhất trong lòng mình.
Nghĩ đến đây, Lâm Xuân Đào dẫn Tần Tố Vân và Bùi Cảnh đi dạo quanh sân.
Trong nhà, ba người Bùi Anh cùng Bùi phụ, Bùi mẫu ngồi đối diện nhau. Rõ ràng là người thân ruột thịt, nhưng lại cảm thấy vô cùng xa lạ. Bùi Anh nhìn Bùi mẫu, không biết là do đường sá xa xôi chưa kịp hồi phục hay là do bị bệnh mà bà gầy đi trông thấy, thần sắc cũng tiều tụy hơn nhiều.
Người mà hắn ngỡ cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại, nay lại hội ngộ.
Bùi Anh thầm nghĩ, có lẽ đây chính là sự an bài của số phận, mối quan hệ giữa hắn và họ không dễ gì cắt đứt được.
Cả ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5267413/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.