"Lăng Sương sư tỷ, hữu duyên gặp lại."
"Cáo biệt."
TBC
Chờ đến khi Lăng Sương đi mất hút, Diệp Tri Ngô lập tức quay ngược trở lại, chạy vội vào Tiệm cơm Nam Lai.
"Bà chủ, ta quay lại rồi!"
Nam Đồ nói: "Cậu đã nghĩ ra muốn trả tiền bằng cách nào chưa?"
Thì ra Diệp Tri Ngô bị tên tiều phu trộm hết tiền bạc, lúc đó trong người không còn một xu, lại không muốn làm chậm hành trình của Lăng Sương, nên mới kéo Nam Đồ ra một bên, xin cô cho hai người đi trước, hắn sẽ quay lại nghĩ cách trả tiền.
Mở tiệm bao lâu nay, đây là lần đầu tiên Nam Đồ gặp khách ăn quỵt. Nhìn hắn sốt ruột giải thích là tiền bạc bị trộm mất, sẽ nghĩ cách trả lại, cũng không giống cố tình không trả. Nam Đồ cũng khá rộng lượng: "Vậy cậu thề đi, thề sẽ quay lại, không nhân cơ hội bỏ trốn."
Nghe nói tu sĩ rất coi trọng lời thề, không biết là thật hay giả.
Nhưng nếu sau này lúc độ kiếp bị tắc, không tìm ra nguyên nhân, tu sĩ nào mà chẳng nghi ngờ lung tung, cảm thấy chắc là do hồi trẻ làm chuyện xấu quá nhiều, ví dụ như ăn quỵt không trả tiền rồi bỏ chạy. Khi tâm bất an thì càng khó vượt qua kiếp nạn, lời thề dù giả cũng sẽ thành thật.
Diệp Tri Ngô dứt khoát lập lời thề.
Bây giờ hắn quay lại, vấn đề là vẫn không có tiền để trả.
Vì trước đó nhìn nhầm, tưởng đám mê lan quỳ là linh thảo quý giá Xích lôi thảo, nên đã vứt hết đồ đạc, hiện tại trên người hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222151/chuong-406.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.