Rửa một hồi, Diệp Tri Ngô không làm nổi nữa, tiệm cơm này sao mà đông khách thế, có từng này bát đũa để rửa à? Hắn mệt đến mức không chịu nổi, vô thức gian lận bằng pháp thuật, chỉ thấy ngón tay hắn khẽ b.úng, một dòng nước trong vắt từ đầu ngón tay phun ra, linh hoạt len lỏi giữa đám chén dĩa đầy dầu mỡ. Dòng nước ấy khéo léo như có sinh mệnh, cẩn thận rửa sạch từng chỗ một trên chén bát, cuốn đi hết dầu mỡ và cặn thức ăn, chỉ còn lại từng chiếc bát đĩa sáng bóng.
Không đúng? Sao hắn lại dùng được pháp thuật rồi? Lúc này Diệp Tri Ngô mới nhận ra điều khác thường.
Hắn mới lên Trúc Cơ chưa bao lâu, suýt chút nữa không đủ tư cách vào bí cảnh. May mà đúng lúc trước khi Ức Linh Vực mở ra, hắn kịp thời đột phá Trúc Cơ thành công, không đến nỗi bị ngăn ngoài cửa.
Nhưng về việc có nên vào bí cảnh rèn luyện hay không, sư phụ Huyền Thanh Quân vẫn lo lắng không ít. Với tu vi này, nếu bị ép hạ một đại cảnh giới thì cũng chả khá hơn phàm nhân là bao, gặp nguy hiểm thì chạy cũng không thoát.
Tuy nhiên nếu bỏ lỡ lần này thì phải đợi năm mươi năm sau, với thiên phú của Diệp Tri Ngô, lúc đó tám phần mười đã Kim Đan rồi, quay lại Ức Linh Vực cũng chẳng còn tác dụng gì nữa.
Trải qua nhiều đắn đo, lại thêm Diệp Tri Ngô tự mình cố gắng thuyết phục, Huyền Thanh Quân mới miễn cưỡng đồng ý cho hắn vào bí cảnh.
Theo lý mà nói, sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222152/chuong-407.html