Ăn được một nửa, trong đĩa đã có khoảng trống, phục vụ tiến tới nhắc nhở có thể trộn mì sợi to bên cạnh vào ăn cùng món gà xào cay.
Lúc này Diệp Tri Ngô mới để ý, bên cạnh còn có một bát mì sợi to làm thủ công.
Trộn mì vào đĩa, để từng sợi mì thấm đều nước sốt, đừng ăn vội, chờ thêm chút để thấm vị hơn.
Hay là thử khoai tây trước đã.
Gắp một miếng khoai, Diệp Tri Ngô kinh ngạc vô cùng, đây là khoai tây mà hắn từng biết sao? Sao lại có thể mềm mịn và thấm vị như thế, chỉ cần khẽ miết trong miệng là đã tan ra thành dạng bột, hấp thu tinh túy của nước sốt, dẻo mềm và ẩm mượt, chỉ riêng món khoai này thôi, hắn cũng có thể ăn hết cả đĩa.
Lăng Sương đã bắt đầu ăn mì. Nàng ăn rất khỏe, lại vì từng trải qua khổ sở nên vô cùng trân quý đồ ăn, mỗi món đều ăn rất nghiêm túc. So với biểu cảm hí hửng của Diệp Tri Ngô, trông nàng điềm đạm hơn nhiều, phải quan sát thật kỹ mới thấy được nét thả lỏng và mãn nguyện hiện ra trên gương mặt nàng sau khi ăn.
Mì sợi to hơi dai nhẹ, so với thịt gà cay mặn và khoai tây mềm nhừ, thì tạo cảm giác no bụng rõ rệt hơn. Nước sốt thấm vào sợi mì, khiến mì càng ngon hơn.
Hai người ăn sạch sành sanh cả đĩa gà xào cay, đến cả nước sốt cũng gần như không còn sót lại.
Bình thường dùng đan d.ư.ợ.c bế thực quen rồi, họ đã quên mất việc ăn cơm là trải nghiệm tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5222150/chuong-405.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.