Nghe nói Tiệm cơm Nam Lai mới bán món Nạm bò hầm nước trong, đúng là món bổ dưỡng thích hợp cho mùa đông, hàng xóm láng giềng cũ của Nam Đồ rủ nhau kéo đến.
"Một phần Nạm bò hầm nước trong có tám tám tệ, thật sự không tính là đắt. Muốn làm món này ngon, tốn không ít công phu đâu." Ông Kiều nói với giọng đầy kinh nghiệm. Giờ ông ra ngoài không còn mang theo con vẹt nữa, con vẹt sợ lạnh, đang rúc trong nhà tránh đông rồi.
Triệu Tố Phân nói: "Bây giờ bò càng ngày càng đắt, có lần con gái tôi dẫn vợ chồng già chúng tôi đi ăn, gọi món canh bò, nhìn kỹ thì đâu phải cắt lát từ thịt nguyên miếng, toàn là mấy miếng vụn vụn ghép lại thôi."
Bà Mã lại lo chuyện khác: "Tôi là người thô lỗ, đâu có biết thưởng thức như lão Kiều, nghe nói món Nạm bò hầm nước trong hôm nay được làm rất công phu, nếu tôi ăn mà không nếm ra được cái ngon, thì tiếc quá."
Ông Kiều "ê" một tiếng, không đồng tình nói: "Ăn chỉ có ngon hay không ngon thôi, ăn cơm mà còn đặt ra điều kiện này nọ thì không gọi là ăn nữa, mà là làm màu!"
Mọi người rối rít phụ họa: "Có gì mà tiếc với chẳng không tiếc, món ăn bưng ra trước mặt, ăn xong thật lòng nói một câu ngon, vậy là đáng rồi."
Đang trò chuyện rôm rả thì một con robot tròn trịa đội khay trượt tới, âm thanh cơ giới vang lên: "Món Nạm bò hầm nước trong của quý khách đã được phục vụ, mời dùng bữa."
Vừa nói xong, robot nâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5216591/chuong-288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.