Ông c.ắ.n một viên thịt nướng mềm dẻo, rồi lại ăn một miếng bánh mì phết mật ong giòn ngoài mềm trong, lập tức quăng mấy suy nghĩ vừa rồi lên chín tầng mây. Không thể trách đám học trò được, e là chính ông cũng sẽ chẳng bao giờ quên được hành trình này, đặc biệt là món ăn do Nam Đồ làm.
Da cá và phần rìa thịt bị nướng đến vàng giòn, cả con cá ngấm trọn mùi khói rừng hoang dã, trước khi rời giá nướng được rắc lên một chút tiêu Tứ Xuyên xay, hương thơm bùng lên như lửa cháy. Cắn một miếng, vị tê thơm lan thẳng đến đỉnh đầu.
Cayrol xoay xoay con cá nướng trong tay nhìn đi nhìn lại, vẫn thấy không thể tin nổi: "Đây thật sự là con cá tôi mới bắt được à? Tôi cứ tưởng mình nướng cá cũng ổn, giờ nhìn lại thì tôi với đám ma thú cũng chỉ khác nhau cái là biết nướng thôi." Về khoản nêm nếm gia vị, cô ấy hoàn toàn là học sinh điểm không.
Bên kia, mặt Charles trắng nõn đã đỏ bừng như trái táo, trên trán còn rịn cả mồ hôi. Lina hoảng hốt nhìn thấy, lo lắng hỏi: "Charles, cậu thấy không khỏe à?"
Charles đang cầm nửa con cá nướng dở trong tay, lí nhí nói: "Cái đó... hừm... gia vị ấy... ngửi thì thơm thật... hức hức... nhưng tôi cho hơi nhiều..."
Cả bọn phá lên cười. Đồ nướng than lửa mà, phải ăn kèm gia vị nồng đậm mới đúng điệu. Gia vị Nam Đồ trộn chỉ hơi "mạnh tay" một chút thôi.
Nam Đồ nói: "Biết cậu không ăn được cay, tôi còn cố ngăn cậu bỏ ít đi rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170422/chuong-158.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.