Phù thủy Arabella ngồi vắt vẻo trên ngọn cây, vô cùng chán nản mà đung đưa hai chân.
Cơn gió lướt qua rừng mang đến cho cô vài tin tức, cô quyết định chờ người ở đây.
Nhưng đám người đó đi thật chậm, đến bây giờ còn chưa đến nơi. Đợi đến mức bụng cô cũng bắt đầu kêu rồi, nghĩ vậy, Arabella lục lọi trong túi áo, móc ra một cục nắm cơm to tướng.
Bánh mì đã ăn hết sạch, giờ chỉ còn lại cơm nắm được tặng kèm.
Arabella vô cùng hài lòng với tất cả các loại bánh mì mà Nam Đồ làm. Bánh mì bí đỏ thơm ngọt mềm mại, bánh mì nhân mứt hạt dẻ thơm mặn dịu nhẹ, hương vị vô cùng đậm đà. Bánh mềm đậu xanh matcha thanh mát ngọt ngào, bánh nhân xúc xích phô mai thì như thể xúc xích bên trong biết nổ tung nước, mặn mà hấp dẫn.
Nếu đã như vậy, thì cơm nắm làm từ loại gạo mà cô không mấy yêu thích kia chắc hẳn cũng không tệ đến thế.
Nghĩ là làm, Arabella xé lớp giấy dầu bọc bên ngoài ra, do dự c.ắ.n một miếng.
Gạo bên trong nắm cơm là gạo nếp tím và gạo trắng.
Arabella bất ngờ phát hiện cơm này mềm dẻo vừa miệng, có mùi thơm nhè nhẹ của gạo, ngon hơn nhiều so với những loại súp mà cô từng ăn trước đây. Ngay giây sau đó, vị mặn mà lan tỏa trên đầu lưỡi, trứng muối béo ngậy mang theo chút sạn nhẹ lan khắp khoang miệng, từ dẻo đến mặn rồi đến đậm đà, vị giác cứ như đang ngồi trên tàu lượn siêu tốc.
TBC
Chỉ ăn một miếng, Arabella đã xác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170423/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.