Cao Hựu Tình cẩn thận không để bất kỳ giọt nước sốt nào rơi xuống đất. Lãng phí dù chỉ một giọt thôi cũng khiến cô đau lòng lắm!
Nếu như bánh khô chỉ là vật phẩm cứu đói tạm thời để duy trì sự sống, thì phần thịt kho nước tương bên trong lại là đại diện cho sự xa hoa và mỹ vị. Hai thứ kết hợp lại, vậy mà cũng kéo đẳng cấp của bánh khô lên một tầm mới.
Điều tiếc nuối duy nhất chính là cách ăn như vậy khiến món thịt kho nước tương trông kém hấp dẫn hẳn đi, nhưng nếu không ăn kiểu đó thì thịt lại quá ít, cuối cùng vẫn phải ăn thịt khô và bánh mì khô.
Tuy nhiên, mặc dù thịt kho nước tương rất ngon, nhưng Bao Hằng không giống như những người khác hoàn toàn đắm chìm trong mỹ vị, anh vẫn giữ một chút cảnh giác, đảo mắt quan sát xung quanh.
Thế là anh phát hiện trong nhóm có một kẻ phản bội.
TBC
Anh lớn tiếng quát: "Tề Ngọc Thụ, cậu đang ăn cái gì đấy!"
Mọi người đều đang nhai bánh khô, còn cái bánh tròn trong tay Tề Ngọc Thụ nhìn qua đã biết là vỏ giòn ruộm, bên trong mềm mại tinh tế, từ đâu ra thế? Tề Ngọc Thụ rụt cổ lại như con chồn bị bắt tại trận khi đang trộm gà, cậu vội nhét miếng bánh kẹp còn sót lại vào miệng, lúng búng nói: "Tân Hoan tặng tôi đấy, cô ấy nói cái này ăn với thịt kho nước tương là chuẩn bài, các cậu cũng đừng ghen tị, dù sao thì chúng tôi cũng là bạn từ nhỏ lớn lên cùng nhau mà..."
Vài ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170324/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.