Bao Hằng nói cũng không phải không có lý.
Tiệm cơm đã có nhiều khách giả như vậy, thì còn gì là thật nữa? Nhìn thịt thơm nức mũi, ăn vào bụng lại biến thành đá cứng ngắc, c.h.ế.t kiểu này thì quá thảm.
Thế là mọi người leo lên xe, lái về hướng rời xa Tiệm cơm Nam Lai.
Khoảng nửa tiếng sau, xe mới dừng lại.
Bây giờ chắc đã ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của tiệm cơm đó rồi.
Tề Ngọc Thụ không chờ nổi cướp lấy hộp đồ ăn trong tay Bao Hằng, mở từng hộp ra xem.
Thịt trong hộp mang màu đỏ sẫm hấp dẫn, bề mặt óng ánh lớp dầu trong suốt, nhìn đã thấy mềm nhừ, c.h.ế.t người hơn là còn tỏa ra mùi hương đặc biệt, dường như là mùi thơm của gia vị và mùi thịt quyện vào nhau, lan tỏa dịu dàng mà kéo dài mãi.
Ăn hay là không ăn? Chưa do dự đến ba giây, mấy người đã lôi bánh khô ra, háo hức thử.
Loại bánh này là thứ tất cả lính đ.á.n.h thuê đều chuẩn bị trước khi tiến vào Sa mạc An Kim, để có thể bảo quản lâu trong điều kiện khắc nghiệt mà không bị hỏng, bánh rất ít nước. Nếu có cơ hội nhóm lửa nấu ăn, thì có thể bẻ nhỏ thả vào nồi nấu thành cháo sền sệt, nếu thời gian gấp hoặc điều kiện không cho phép, thì chỉ có thể ăn khô với nước, rồi kèm theo ít thịt khô dị thú, ăn xong một bữa có khi cảm giác cổ họng cũng thành giấy nhám luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Tân Hoan cũng nghĩ đến việc họ sẽ ăn kèm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-com-lien-gioi/5170323/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.