Nửa canh giờ sau, Trang Nguyên Trực sau khi tẩy trần, chỉnh lại chòm râu đẹp được tỉa gọn gàng, ngồi xếp bằng sau chiếc án thư thân thuộc đã lâu ngày, lắng nghe Trang Mai – con trai thứ đang quỳ ngồi trước mặt – thuật lại kế sách mỹ nhân mà hắn đã thi triển.
“…A phụ chưa biết, cô nương Khuất Diệu Nguyệt kia tính khí kiêu ngạo lắm, tự phụ là huyết mạch hậu duệ Khuất hậu, mắt cao hơn đầu, phàm là nam tử lấy lòng nàng, đều bị nàng coi thường mỉa mai. Nếu ai lẽo đẽo theo đuổi, nàng lại càng lấy roi đuổi đánh cho hả dạ…”
Trang Mai thở dài: “Con thân yếu, không chịu nổi, đành nghĩ cách khác. Mỗi lần dự yến hay đi chơi, con đều vờ lạnh lùng, khơi dậy lòng chinh phục của nàng ấy…”
Hắn vốn có dung mạo tuấn tú, nhưng chỉ vẻ ngoài thôi không đủ khiến đối phương rung động. Chỉ khi dung mạo mỏng manh ấy kết hợp với tính cách quật cường, bất khuất – như một con hồ ly trắng kiêu ngạo – mới tạo nên đòn sát thủ.
Trải qua nửa năm kéo co, cuối cùng tiểu thư nhà họ Khuất vì tức giận không dứt, lấy roi trói hai tay hắn, lôi mạnh lên xe ngựa, mắng hắn giả bộ, ép hắn phải nói lời dứt khoát.
“Giỏi! Đây là thượng sách.” Trang Nguyên Trực, vốn không phải kẻ khuôn phép, vừa vuốt râu vừa nhìn con trai đầy hài lòng: “Cuối cùng cũng không phụ tấm dung mạo mẫu thân ngươi để lại cho.”
Lại dặn con: “Giờ hôn sự đã định, sau này nhất định phải đối xử tốt với người ta, tuyệt đối không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194790/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.