Không có chiếu triệu, Trang Nguyên Trực chẳng thể tiến vào Kiến Chương cung, cũng không thể diện kiến Lục điện hạ, trong lòng muốn dò hỏi tung tích của Hoa Ly đành phải tạm thời đè nén.
Trong tâm thì hoang mang, nhấp nhổm không yên, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ vẻ ung dung, hai tay chắp sau lưng, bước chậm rãi, chỉ thấy Thiệu Nham đi lướt qua bên cạnh.
protected text
Tỉ như chuyện thủy hoạn ở Hoàng Hà, người này từ khi bị giáng chức cho tới lúc được vớt về Trường An, vẫn một mực dâng tấu, tuy chưa tấu ra được điều gì rõ ràng, nhưng cũng xứng đáng với một câu “sơ tâm bất cải – kiên trì không đổi”.
Nhưng loại tấu chương kéo dài mà vô hiệu thế này, thực dễ khiến người ta hao mòn ý chí. Thiệu Nham thường có vẻ thất hồn lạc phách, uể oải chán nản, hay ngẩn người thở dài, tinh thần chẳng tốt là bao.
Lúc này Thiệu Nham cũng mang vài phần thất thần, lại không thở dài, mà ngưng mắt nhìn về phía trước, lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
“…Lần này, chẳng lẽ thực sự sẽ khác đi sao?”
Trang Nguyên Trực thuận theo ánh mắt của hắn nhìn tới, chỉ thấy trên bức tường thành cao ngất, mây gió cuồn cuộn. Dưới chân tường, một đôi tổ tôn sải bước tiến về phía trước, thiếu nữ vận vu phục, dải băng tung bay như gió cuốn mây trôi.
“Thủy hoạn này đã kéo dài hai năm, ban đầu triều đình từng thử đắp bờ ngăn lũ, nhưng thất bại nhiều lần, sau đó trong triều lại rộ lên thuyết ‘thiên ý không thể trái’…”
Trở về Lỗ hầu phủ, vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194791/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.