“Quên mất chưa nói.” Thiếu Vi ngồi xếp bằng trên tấm đệm trải nơi sân viện, trước bàn thấp, tay vừa cắn một miếng lê thu, lại cắn thêm miếng nữa, vừa nhai vừa nói: “Nhưng cũng không cần cố ý nhắc đến, bọn họ tự khắc sẽ nghe thấy thôi.”
Thanh Vũ lấy làm ngạc nhiên trước thái độ nhàn nhạt như mây bay gió thoảng kia, tiếp đó lại nghe Thiếu Vi mang chút khoe khoang mà bảo: “Nhưng chuyện A tỷ bắt cóc Lương vương, ta đều đã chép lại cả rồi.”
Trong kinh có vài người chỉ biết một vị gia nhân tử lập công trong hành động truy bắt Lương vương, song ít ai biết được tên của vị ấy là gì, hơn nữa còn mang danh giả là Tường Chi, khiến Cơ Tấn không cách nào tự nhiên biết được sự quả cảm của A tỷ. May thay, đã có Thiếu Vi dùng ngòi bút diệu kỳ thuật lại tường tận, khoe khoang một phen.
Thanh Vũ xưa nay mắc bệnh xấu hổ khi được khen, giờ phút này mặt hơi ửng đỏ: “Chuyện đó mới nên đừng nhắc tới thì hơn, cũng chẳng có gì, chỉ là vận may nhất thời thôi…”
Thiếu Vi: “Sao lại là chẳng có gì, việc A tỷ làm càng phải khiến bọn họ kinh ngạc rơi tròng mắt mới phải—”
Người đang nằm phơi mình dưới ánh trăng bên tấm đệm tre phía bên kia bàn, kê đầu trên chiếc gối bạch ngọc, chính là Khương Phụ. Nàng nhắm mắt, vừa nghe hai cô gái trò chuyện vừa buột miệng: “Lúc trước tiểu quỷ lựa chọn chốn an cư, quả nhiên là vùng đất linh khí… loạn thế sinh hào kiệt, mà chốn Thiên Cơ rơi xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194789/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.