Xe ngựa dừng lại nơi không người, Thiếu Vi mang theo Tước Nhi xuống xe đổi sang đi bộ, một lớn một nhỏ đều khoác áo choàng vải thô màu xám nhạt, phủ kín đầu tóc, kéo dài tới tận gót chân.
Tước Nhi lặng lẽ bước theo Đại vu thần, không hỏi han gì, chỉ âm thầm ghi nhớ đường đi, mãi cho đến khi đến một viện nhỏ đơn sơ đến cực điểm.
Vào đến một gian hầm đất, chỉ thấy một thân ảnh nằm bất động dưới đất, thân người bị trói chặt, tay chân đều rỉ máu, miệng bị nhét đầy vải thô.
protected text
Tước Nhi nhận diện rồi gật đầu: “Là hắn.”
Người dưới đất cố sức giãy giụa, phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ, ánh mắt nhìn thiếu nữ có thể định đoạt số mệnh mình mang theo vẻ cầu xin, như muốn nói rằng hắn còn hữu dụng, sẵn sàng nghe theo sai khiến.
Thiếu Vi cũng nhìn hắn.
Kẻ ấy chính là Tùng Nha.
Sau khi âm mưu của Lương vương bại lộ, đám người dưới trướng hắn tản mác như khỉ chạy, kẻ về nước báo tin, người trốn chạy tứ tán. Tùng Nha, từng tận tâm tận lực với Lương vương, cũng nhanh chóng rút khỏi Trường An.
Thiếu Vi từng nghe bọn gia nô kể về những hành vi tàn ác xưa kia của hắn, qua vài lần giao thủ, trong lòng càng thêm chán ghét, đã sớm quyết tâm phải bắt được con ác ôn này để tru sát.
Tùng Nha thân pháp quỷ quyệt, khó lòng bắt giữ, nhưng lần này hắn rời kinh giữa lúc triều đình truy quét gắt gao tàn dư của Lương vương, hành tung khó ẩn, đường đi cũng bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194780/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.