Dùng bữa sáng xong chưa được bao lâu, trong cung đã có người tới Khương phủ thăm hỏi, vì có khẩu dụ của hoàng đế, nên Thiếu Vi đích thân ra mặt tiếp kiến.
Trung thường thị Quách Thực đích thân tới, mặt mày tràn đầy tiếu ý.
“Hôm ấy Thái Chúc cầu mưa rồi hôn mê bất tỉnh, bệ hạ lo lắng khôn nguôi, ngày ngày sai người hỏi thăm… Nay nghe tin Thái Chúc thân thể dần khang phục, thánh tâm mới được yên ổn, đặc biệt sai ta tới truyền lời, chỉ cần Thái Chúc nghỉ ngơi thêm đôi ba hôm, là có thể vào cung yết kiến, lĩnh thưởng ban ân.”
“Lại nói, tôn sư lần này suýt nữa gặp nạn, may mắn chuyển nguy thành an, cũng là phúc lớn trong họa nhỏ… Có thể cứu giúp và nuôi dạy hóa thân Thiên Cơ, quả là bậc cao nhân hiếm thấy, khiến người người kính phục, bệ hạ cũng có lòng muốn gặp mặt, nên khi Thái Chúc vào cung, xin mang tôn sư cùng đi.”
“Phiền ngài hồi bẩm thánh thượng, những lời đó ta đã ghi nhớ.” – Thiếu Vi đáp gọn ghẽ.
Quách Thực càng thêm rạng rỡ, chính sự đã xong, hắn bèn cảm khái:
“Vẫn còn nhớ lần đầu Thái Chúc vào cung yết kiến, Quách mỗ cũng có mặt. Khi ấy thấy Thái Chúc tuổi còn nhỏ mà dám đường hoàng dự đoán, lại trầm ổn chẳng lo được mất, Quách mỗ liền biết, sau này nhất định thành đại khí.”
“Vậy sao.” – Thiếu Vi nhìn hắn, hồi tưởng: “Hôm ấy ta chỉ chuyên tâm trả lời, thật không để ý có trung thường thị ở đó.”
Quách Thực không vì thế mà phật ý, trái lại bật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194779/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.