Nỗi khổ lớn lao mà Lương vương nói, kỳ thực chẳng phải lý do gì kinh thiên động địa, thậm chí còn quá đỗi tầm thường – đến mức người người đều có thể đồng cảm.
Lương vương rơi lệ hỏi trước: “Xin hỏi hoàng huynh, từ khi nào người bắt đầu khởi tâm cầu trường sinh?”
Hoàng đế không đáp, Lương vương đã tự nói: “Là từ khi huynh thân thể suy nhược, bệnh tật triền miên.”
“Huynh chỉ vì mấy chứng bệnh thông thường mà lo sợ bất an, khó lòng yên ổn, đến nỗi trở nên nóng nảy đa nghi, tính tình đại biến…” Lương vương giơ cánh tay bị khóa xích, nhìn đôi chân tê liệt của mình: “Vậy còn đệ? Tâm cảnh của đệ nên ra sao?”
“Tiên sư tìm được đệ, chữa tỉnh lại thần trí của đệ, từ đó đệ vĩnh viễn không còn được yên ổn… Trước đây đệ sống trong quân doanh, cưỡi ngựa chinh chiến, nay lại đến việc đi đại tiện cũng phải có người đỡ người bế!”
Lương vương rơi lệ, mắt như dã thú tuyệt vọng bị nhốt trong lồng: “Thân thể hỏng rồi, danh vọng không còn, ngay cả dũng khí cũng thối rữa theo. Cảm giác như có vô số mảnh xương vụn đâm vỡ lá gan, mật chảy tràn đầy bụng – đắng đến mức không thể sống nổi!”
Ánh mắt hoàng đế ánh lên chút không đành, môi mím chặt khẽ run.
“Hoàng huynh hiểu rõ đệ mà, trước kia đệ khóc được mấy lần đâu? Nhưng từ sau khi tỉnh lại, đệ – một kẻ phế nhân này – lại đêm nào cũng khóc!”
Lương vương nghiến răng: “Cho nên đệ hối hận rồi. Đệ hối hận năm xưa đã thay huynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phung-nhat-troi-quang/5194781/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.