Mấy ngày sau khi cuộc họp ở Thiên Long Thần Điện diễn ra, trong cõi trời cũng không xảy ra thêm sự kiện chấn động nào. Các tiên tộc đều nâng cao cảnh giác bảo vệ người trong tộc của mình, trong khi đó những khu vực có nguy cơ cao đều được theo dõi rất gắt gao. Cũng vì chúng tôi tạm thời được sống trong yên bình, cả nhà gồm ông, bả, tôi và cậu đều yên tâm trấn thủ ở Thanh Khâu. Ông ngoại vẫn không tiết lộ những chuyện đã bàn bạc trong cuộc họp kín, thế nhưng theo thời gian, sắc mặt của ông càng ngày càng hòa hoãn.
Cảm giác về nhà là như thế nào?
Rất thoải mái.
Lúc này, tôi ôm một cái gối bông ngồi trên ghế, ông bà ngoại sắc mặt nghiêm nghị ngồi trước mặt, cậu Hồ Nhạn đáng thương đứng bên cạnh pha trà. Mỗi buổi tối đều có một cuộc gặp gỡ thế này, chúng tôi sẽ quây quần bên nhau, cùng bàn bạc các vấn đề cấp thiết. Câu chuyện hôm nay vẫn xoay quanh sự hỗn loạn của cõi trời gần đây. Ông tôi lo lắng nói: “Diệc Vũ, nếu lần này có chiến sự xảy ra, ta mong con ngoan ngoãn ở lại Thanh Khâu. Đây không phải là chuyện đùa. Con là cháu gái duy nhất của ông bà, chúng ta không thể để con gặp bất trắc gì nữa.”
Cảm giác khi có người quan tâm tới an nguy của mình là gì?
Rất ấm áp.
Tôi ngoắc ngoắc tay, cậu Hồ Nhạn đáng thương lập tức bước đến rót cho tôi một tách trà tiên còn bốc khói. Tôi vừa thổi thổi trà vừa nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nhat-ky-vo-dien/2502774/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.